Send Help là kiểu phim mà bạn tưởng mình đang xem một câu chuyện sinh tồn bình thường, nhưng càng xem lại càng thấy nó không đơn giản như vậy. Bề ngoài thì vẫn là tai nạn máy bay, là mắc kẹt trên đảo hoang, là tìm cách sống sót giữa thiên nhiên khắc nghiệt. Nhưng thực chất, tất cả những thứ đó chỉ là cái nền để bộ phim làm một việc khác: bóc trần cách con người thay đổi khi không còn bị ràng buộc bởi xã hội.
Điểm thú vị nhất của phim nằm ở sự đảo chiều quyền lực. Khi còn ở môi trường công sở, mọi thứ rất rõ ràng: ai là sếp, ai là nhân viên, ai có quyền quyết định. Nhưng khi bị ném ra khỏi thế giới đó, những thứ tưởng như “đương nhiên” ấy biến mất hoàn toàn. Trên hòn đảo, quyền lực không còn đến từ chức danh hay tiền bạc, mà đến từ một thứ rất đơn giản: ai có khả năng sống sót. Và từ đó, vị trí của hai nhân vật bắt đầu thay đổi một cách tự nhiên, không cần tuyên bố, không cần cao trào, nhưng lại cực kỳ rõ ràng.

Chính sự thay đổi đó mới là thứ khiến bộ phim trở nên đáng sợ. Nhân vật nữ ban đầu được xây dựng như một người đáng thương, bị chèn ép, bị coi thường và luôn ở thế yếu. Nhưng khi cô dần nắm quyền kiểm soát, mọi thứ bắt đầu lệch đi. Không phải kiểu chuyển biến đột ngột, mà là từ từ, từng chút một, khiến người xem cũng không nhận ra mình đã thôi đồng cảm từ lúc nào. Đến một thời điểm nào đó, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy bất an, vì nhận ra rằng quyền lực không chỉ giúp con người sống sót, mà còn có thể làm họ biến dạng.
Trong khi đó, nhân vật nam lại đại diện cho kiểu người quen với việc kiểm soát người khác. Khi mất đi nền tảng đó, anh ta trở nên lạc lõng và bất lực. Điều hay là bộ phim không cố biến anh thành một kẻ phản diện đơn giản, mà cho thấy rõ sự phụ thuộc, sự hoang mang, và cả sự thay đổi khi buộc phải thích nghi với hoàn cảnh. Hai nhân vật, hai hướng phát triển khác nhau, nhưng đều dẫn đến một điểm chung: không ai còn là con người như trước nữa.
Nhịp phim nhìn chung khá chậm, đặc biệt ở phần giữa, khi câu chuyện tập trung nhiều vào cuộc sống trên đảo. Có những đoạn có thể khiến người xem cảm thấy hơi dài hoặc lặp lại, nhưng nếu kiên nhẫn, bạn sẽ thấy đây là dụng ý của đạo diễn. Mọi thứ được “nấu chậm”, để sự thay đổi trong tâm lý nhân vật diễn ra một cách tự nhiên nhất. Một vài chi tiết được đẩy lên hơi cực đoan, có thể gây tranh cãi, nhưng nếu nhìn theo hướng tâm lý thì lại khá hợp lý, vì phim đang cố đưa nhân vật đến giới hạn của họ.

Sau khi xem xong, cảm giác đọng lại không phải là sự thỏa mãn kiểu giải trí, mà là một sự khó chịu rất nhẹ nhưng dai dẳng. Bộ phim không đưa ra câu trả lời rõ ràng, cũng không cố gắng phân định đúng sai. Thay vào đó, nó để lại cho người xem một câu hỏi khá ám ảnh: nếu bạn có toàn quyền kiểm soát một người khác trong hoàn cảnh không ai giám sát, bạn sẽ trở thành người như thế nào?
Send Help vì vậy không phải là một bộ phim dễ xem, nhưng lại là một bộ phim đáng xem. Không phải vì những gì xảy ra trên hòn đảo, mà vì những gì nó phản chiếu về con người – một phiên bản rất thật, rất trần trụi, và đôi khi hơi đáng sợ.